Ce diaporama a bien été signalé.
Le téléchargement de votre SlideShare est en cours. ×

Notes fb compressed

Chargement dans…3
×

Consultez-les par la suite

1 sur 17
1 sur 17

Plus De Contenu Connexe

Livres associés

Gratuit avec un essai de 30 jours de Scribd

Tout voir

Livres audio associés

Gratuit avec un essai de 30 jours de Scribd

Tout voir

Notes fb compressed

  1. 1. (....)    
  2. 2. Yêu anh công an Phường Thursday, May 12, 2011 at 1:35pm Sáng, còn đang ngủ thì cành! Cành! CÀNH! tiếng ai đập cửa. Kể ra cũng chả dữ dội lắm đâu nhưng cái chung cư này thiết kế kiểu gì mà đập cửa thì tường rung vang dội. Mình mắt nhắm mắt mở, hỏi Ai đấy. Anh kia lên giọng. Kiểm tra hộ khẩu đây! Cho xem hộ khẩu. Cháu mở cửa ra. Mình mở cái cửa bé đúng bằng bàn tay ngó ra, đúng chú công an áo xanh thật, À, thế thì lại không nên mở cửa ngay :D. Nhưng chú kia cầm cả tay nắm cửa mà vặn! Mình vặn chìa khóa mở cửa ngó đầu ra bảo. Chú từ từ, tất nhiên là cháu chấp hành nhưng chú xem, vừa ngủ dậy chưa đánh răng rửa mặt, chú cho 10 phút để mặc quần áo tử tế đi. Xong đóng cửa lại. Thoạt tiên mình gọi đt cho chủ nhà hỏi Hộ khẩu đâu, hỏi cho vui thôi hehe. Sau đó mở tập giấy tờ nhà, lôi đăng ký thường trú sẵn ra, khoác áo vào, bật hết đèn sáng trưng lên, mở cửa. Chú công an kia khệnh khạng bước vào ngồi lên cái ...ghế mèo mà Sushi, Frankie thường xuyên dùng nhất, chả kiểu quê quán ở đâu nhưng chữ nghĩa thì gẫy vụn, dấu má đổi chỗ lung tung. Xong mình hạ bậc anh xuống vì thấy tóc cũng chưa bạc mấy mà dám xưng chú. Sau đó nói luôn. Em không có hộ khẩu, em thuê nhà thôi, anh cần hộ khẩu thì nói chuyện với chủ nhà em. Anh kia căng thẳng trước luồng thông tin mới, giở ngay bút sách ra lật vở xoàn xoạt liên tiếp hàng chục trang:"Chủ nhà tên gì! Có đăng ký hộ khẩu chưa!". Mình có đủ bản copy công chứng hộ khẩu, hợp đồng mua nhà, chứng minh thư của cả mẹ con chủ nhà nhưng chỉ bảo: Em chắc chắn là có sổ đỏ rồi vì trước khi thuê nhà em đã xem giấy tờ đầy đủ nhưng thôi anh hỏi thẳng cho nhanh a, xong alo chị chủ nhà, bảo. Chị ơi có anh công an đến hỏi mấy thông tin em chẳng biết, chị nói chuyện với anh ý nhé. Trong lúc cho Sushi ăn thịt bò khô buổi sáng, mình lắng nghe anh kia quát tháo chủ nhà của mình bằng một giọng dạy bảo đúng chất công an phương đéo lẫn vào đâu được. "Đăng ki-ỷ lài đi nhẹ, NGHE CHƯA! RỎ CHƯA! NHỞ GỌI ĐIỆNG THOẠI LẠI ĐẨY!"
  3. 3. Mèo ăn xong xuôi mới nhớ ra là cũng nên lịch sự khi có khách đến nhà, mình hỏi, Anh uống nước không, xong mở tủ lạnh rót nước... Anh kia sau khi được công khai thể hiện quyền lực bằng việc quát nạt người khác thì đã lấy được cân bằng và sự tự tin nên hiền lành hẳn ra, bảo Anh cám ơn, xong giải thích là công an Phường thì 3 tháng đi kiểm tra 1 lần hoặc bất chợt, giấy tờ em phải để sẵn ra. Em đăng ký thường trú thì không sao nhưng ai có hộ khẩu thì tăng khẩu hay sao đó phải báo cáo :D Đấy, sắp bầu cử quốc hội nó đâm nhiễu nhương thế đấy. Thế mà hồi xưa có em bạn mình, học 5 năm ở Anh về yêu đem lòng yêu anh công an Phường bởi vì gia đình anh ý Cơ bản, bản thân anh ý Ổn định và khi em chân ướt ở Cù Lao Chàm, anh đã cõng chạy qua vạt cát nắng để cát khỏi dính chân em, yêu éo chịu được ý!.
  4. 4. Lòng trắc ẩn không tinh khiết Wednesday, August 4, 2010 at 1:00am Một hôm mình chợt nghĩ đến lòng trắc ẩn, đây là chất liệu càng ngày càng trở nên hiếm hoi hơn, và càng ngày càng khó tìm ra lòng trắc ẩn thuần khiết. 1. Nhiều năm trước, một sáng sớm trời trong veo nhưng nhớp nháp mưa ẩm mình nhìn thấy một ông cụ trên vỉa hè như người lạc lối. Toàn thân ướt mưa run rẩy xiêu vẹo bên đường, ông cụ có vẻ hoàn toàn không đoái hoài gì đến xung quanh, không phải sự bàng quan mất tri giác mà giống như sự tê liệt vì đau khổ tột cùng. Tất nhiên mình chẳng bao giờ biết được chính xác, xe đi lướt qua và ý nghĩ vòng lại để hỏi thăm cũng lướt qua trong vòng 1 giây. Nếu là đồ uống, lòng trắc ẩn ấy hẳn rất lạt. 2. Một người bạn kể chuyện. Tớ đi ăn sáng và 1 bà ăn xin dò dẫm tới, tớ cho tiền. Một lúc sau bà thứ 2 tới, đói và rách, tớ lại cho tiền nữa. Ăn gần xong, bà thứ 3 già nua xuất hiện, tớ mang hết mấy chục nghìn còn lại cho bà. Đứng lên, tản bộ ra ngoài hẻm tớ gặp 3 bà già đứng chụm đầu cạnh nhau, nhìn tớ cười...nham nhở. Vì cũng là một thứ vật liệu tình cảm, lòng trắc ẩn chuyển thành thứ cảm giác khác. 3. Cuối cùng là chuyện ngày hôm qua, tối, mình cáu kỉnh mở cửa cho người thợ mang chiếc tủ mới vào nhà. Sao bên anh hứa 8h tới mà 9h mới xuất hiện? Đó là một người đàn ông chắc đầu 40, vóc đậm người với làn da đen cháy, mình chợt chùng xuống khi nhận ra bàn chân trái có tật không thể đặt thẳng trên đất. Để bóc miếng đề can lỡ dán trên chiếc tủ mà mình yêu cầu để trắng, anh ta liên tục chà ngón tay với thứ gì sánh như kem gọi là "cà na". Xuôi cơn bực, mình hỏi: "Cái đó có ăn tay không". Trả lời rất nhanh "Không!", rồi như nghĩ lại, giọng xuề xòa giãi bày "mà chị hỏi thế biết nói sao. Em làm cái nghề này đinh, đục, búa tay còn gì mà ăn nữa. Người ta cũng hỏi sao đi nắng thế không mặc áo vào cho đỡ rát tay em cũng nói thật tay còn đâu mà rát nữa, nắng cháy đen hết cỡ rồi." Mình bảo: "Anh có thể bị ung thư da."
  5. 5. Anh kia bất chợt ngẫm ra một hệ quả mới. Em có thẻ bảo hiểm y tế tháng nào em cũng đi khám mà. Hahaha cuối cùng thì mình cũng tự nhiên khiến câu chuyện trở nên ít mùi lầm than hơn vì một nỗi đe dọa mới nghe ra muôn phần khủng khiếp. Thêm 1 lúc nữa, mình hỏi. Tối nào anh cũng về muộn thế này à? Hên xui, như tối này còn chưa có hạt cơm nào vào bụng. Mình hỏi một cách máy móc: "Anh ăn bánh qui không?" Và đó là khi câu chuyện bắt đầu. Mình đứng ngẩn ra trước cửa tủ lạnh, lòng trắc ẩn cùng cơn tính toán nhỏ nhoi trỗi dậy. Ăn bánh quy thì phải uống nước, mình còn 1 chai Lavie 1 lít nhưng không có chai nhỏ để uống xong rồi bỏ luôn, đôi bàn tay đầy mùi dầu hỏa và cái chất cà na độc hại kia cầm ly nước của mình thì rồi rửa liệu có đi không! Mình thực sự thấy tội nghiệp người thợ làm khuya sớm nhưng không muốn rửa ly! Thế rồi mình nhấc lon bia ra, thứ này không phải rửa. Và thế là mình mời anh ta bánh quy và...bia. Lòng trắc ẩn nửa vời thì biết gọi là gì? Tin vui là người thợ thích bia và từ chối bánh quy. Mình hi vọng là một ngày làm việc muộn của anh ta đỡ ảm đạm hơn. 4. Hôm nay. Ai đó trắc ẩn và mình không chỉ không đi xe ôm về nhà mà thi thoảng dọc đường về còn trò chuyện. Cuối cùng, mình chưa từng thích lòng trắc ẩn nhưng mình ít quan tâm hơn việc nó có tinh khiết, hay nửa vời, hay nhạt Là cái tủ trắng nhẽo. Miễn là trong ngày đã có trắng này nè! lúc nào sự chia sẻ chợt hồng lên.
  6. 6. Tây tạng hơi…huyền bí Thursday, September 9, 2010 at 12:47pm · Từ trên cao nhìn xuống mây trắng xen kẽ những vệt núi đá xám hùng vĩ trải rộng phía dưới dần dẫn lối vào Tây Tạng, trong lòng mình chợt rộn lên hồi hộp câu chuyện về Tây Tạng huyền bí và vùng đất Shambala lẩn khuất đâu đó nơi đây, “bảo tồn” những kiến thức của cả nhân loại, vùng đất của các linh hồn bất tử cùng thể xác cất giấu trong các hang động somati (ngấm nhanh vãi :-p mới đọc bộ Shambala trước khi đi có 1 ngày!) Nóc nhà thế giới và phản ứng cao nguyên Bất kỳ ai từng tới Tây Tạng sẽ khó lòng quên được bầu trời xanh trong vắt cùng những cuộn mây trắng như với tay chạm được nơi đây. Trên con đường nhựa thẳng tắp dài một tiếng rưỡi nối sân bay với thủ phủ Lhasa, du khách thả sức buông tầm mắt cùng núi đá, mây trời cùng màu xanh của hàng cây nhỏ được trồng ven đường. Khí hậu khô lạnh cùng độ cao trung bình 4900m của nóc nhà thế giới này khiến cho việc nhìn thấy những gốc đại thụ cao lớn là chuyện vô cùng hiếm, bù lại trên những triền núi đá xanh xám đôi chỗ phất phơ nhiều dải cờ nhỏ đủ màu chăng dài có khi tới cả trăm mét và đôi chỗ người ta vẽ luôn lời khấn rực rỡ lên mặt đá. Người ta nói rằng Tây Tạng là nơi lưu trữ tri thức nhân loại và là nơi ở của các Lạt Ma có khả năng điều khiến được chiều không gian thứ 4 – Thời Gian, bởi vậy mọi năng lượng xấu đặt chân tới đây đều bị thanh lọc, trừng phạt để giữ sự thanh khiết. Đấy là nói theo cách lý giải tâm linh, còn thực tế bất kỳ ai lên tới Tây Tạng sau 3 đến 4 tiếng đồng hồ đều không tránh khỏi các triệu chứng của “Phản ứng cao nguyên” do độ cao và không khí loãng như những cơn nhức đầu khủng khiếp, thở dốc, huyết áp tăng, chóng mặt, đổ máu cam…bất kỳ đoàn khách du lịch nào cũng có người ốm bệt ngay ngày đầu tiên tới Tây Tạng! Đây cũng là vùng đất hiếm có với máy tạo ô xi cùng bác sĩ cấp cứu thường trực tại các khách sạn và trên những con đường sạch sẽ tại Lhasa, bình ô xy du lịch bán nhiều hơn bưu thiếp.
  7. 7. ‘ Khí hậu khắc nghiệt ở độ cao trên 4000m, mọi du khách khi tới được khuyên‘ Tây Tạng đều ….không tắm ít nhất trong ngày đầu tiên. Lhasa là thành phố nổi tiếng nhất của Tây Tạng được xây dựng hiện đại với đầy đủ các trung tâm dịch vụ, nhà băng, tòa án nhân dân...nhưng dấu ấn Tây Tạng đậm nét trên các hoa văn trang trí cửa nhà hay nơi góc phố cùng không khí linh thiêng khác biệt nơi đây là điểm khiến thành phố không lẫn vào đâu được. Tương truyền, một trong ba báu vật trấn giữ và bảo vệ cho Lhasa là cung điện Potala, theo tiếng Sankrit nghĩa là cung điện của Bồ Tát. Được xây dựng từ thế kỷ thứ 7, cung điện đánh dấu cuộc hôn nhân chính trị giữa Tạng Vương Songtsan Gampo và Công chúa nhà Đường, Văn Thành, cung điện sau đó trở thành nơi ở và làm việc của các Đại Lai Lạt Ma, lãnh tụ tinh thần của Tây Tạng.
  8. 8. PotalaPALACE
  9. 9. Potala  may  mắn  không  bị  phá  hủy  sau  Cách  mạng  văn  hóa,  tuy  thế,  ước  Cnh  có  tới   hơn  100,000  hiện  vật  quý  đã  bị  hư  hại  hoặc  mất  Cch  trong  thời  gian  ấy.     Ngay   trên   đường   đi,   du   khách   có   thể   chiêm   ngưỡng   Potala   vững   chãi   và   uyển   chuyển   trên   một   ngọn   núi   thấp   ngay   trung   tâm   thành   phố,   cung   điện   dài   hơn   350m   mỗi  chiều  với  tường  đá  dầy  trung  bình  3m,  cao  5m  trên  nền  đất  được  xử  lý  đặc  biệt   bao  gồm  cả  công  đoạn  đổ  đồng  nóng  chảy  vào  móng  để  ngăn  động  đất.  Đây  từng  là   nơi   ở   của   các   Đạt   Lai   Lạt   Ma   với   hơn   1000   căn   phòng   và   200.000   tuyệt   tác   tượng   phật,  phù  điêu  chạm  khắc  rnh  xảo  được  làm  từ  hàng  chục  nghìn  tấn  vàng  ròng,  ngọc   và  đá  quý  các  loại  đủ  khiến  cho  bất  kỳ  du  khách  thăm  quan  ngỡ  ngàng,  sửng  sốt.  Bản   thân   việc   được   tới   thăm   Potala   đã   là   một   may   mắn   bởi   mỗi   ngày   chỉ   có   1600   vé   được   bán   ra   để   hạn   chế   tối   thiểu   hư   hại   cho   di   Cch,   đồng   thời   toàn   bộ   khu   vực   bên   trong  cung  điện  cấm  quay  phim  chụp  ảnh.  Được  ngắm  tận  mắt  Potala  là  dịp  hiếm  có   để  thu  vào  tầm  mắt  càng  nhiều  càng  tốt  những  hình  ảnh  hiếm  có  nơi  đây.   Một  góc  giữa  cung  điện  Đỏ   và  cung  điện  Trắng  của   Potala.  Đây  là  anh  phiên   dịch  người  Trung  quốc  nói   Fếng  Việt  giọng  không  đc   chuẩn  cho  lắm  nhé  (ai  bảo   vượt  biên  học  ở  Sapa  cơ) Potala, trời mưa chụp hơi xấu thông cảm nhé
  10. 10. Tu viện, ở đây nhiều chó tây tạng lông dài bờm xoăn dữ tợn quá nên mình không dám len lỏi.
  11. 11. “Tam bộ nhất bái” Trong khi du khách đổ tới Potala thì người dân Tây Tạng đổ tới trái tim tâm linh của thủ phủ: ngôi đền Jokhang nằm ở ngay trung tâm thành phố. Dân Tây Tạng rất dễ nhận ra bởi vóc người cao lớn nổi bật, mắt nâu hơi lộ với sống mũi cao thanh tú và nước da bánh mật ửng hồng hai má. Người ta hành hương tới đền quanh năm, dây buộc ngang bắp chân, hai tay đeo gang làm từ da, gỗ hay vải, mỗi người chắp tay quá đầu khấn to rồi bò xoài úp mặt xuống đất quỳ lạy hàng tiếng đồng hồ đầy thành tâm, nhiều người còn xếp vải thành chiếc thảm nhỏ, dài trông tựa như cầu là quần áo để tiện quỳ lạy, phủ phục, bên cạnh là cả đùm túi, áo, đồ vật tùy thân. Người người thành kính và trật tự xếp hàng vào thăm đền, tay xách theo phích dầu sữa dê để rót vào các tháp nến trong đền (hoặc 1 bát lớn bơ sữa dê, dùng thìa đắp vào mỗi tháp nến như cách người Việt thắp nhang) miệng rầm rì cầu khấn. Trời mưa lạnh và ẩm dường như càng giúp dân hành hương quỳ lạy gấp gáp hơn Chứng kiến cảnh tượng lạ mắt ấy, người ta không khỏi ngỡ ngàng bởi sự thành tâm và …dẻo dai của dân Tạng bởi không khí loãng cùng độ cao của vùng đất này khiến du khách đi ba bước đã đứng lại thở một bước, nhắn nhủ nhau phát huy tối đa tinh thần “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” nếu không muốn đứng thở phì phò như sắp rụng tim chứ đừng nói tới việc quỳ lạy miệt mài. Được biết, tới nay vẫn có một số ít phật tử theo gương thánh tăng Hư Vân thực hiện hành trình “tam bộ nhất bái” – ba bước một lạy, mà là lạy xoài úp mặt xuống đất từ Phổ Đà Sơn về Ngũ Hành Sơn với tổng đoạn đường trên 2500km. Một trong những vùng đất thiêng nữa của Tây Tạng là biển hồ Namtso vắng vẻ, hoang sơ nằm trên đỉnh núi và rộng 1948 km2, đây là một trong năm hồ đẹp nhất Trung Quốc, và là nồ nước mặn cao nhất thế giới. Để đi từ Lhasa tới đây mất tới nửa ngày song chuyến ghé thăm thường chỉ kéo dài tối đa 1 tiếng đồng hồ bởi cái lạnh cắt da cắt thịt và không khí loãng ở độ cao gần 6000m. Bù lại khung cảnh nơi đây đẹp lộng lẫy, giải phóng tầm mắt tối đa trời nước mênh mông, trong lành tuyệt đối, giữa khung cảnh ấy là những chú bò Yak lông trắng như tuyết, hùng dũng mà tha thướt được người dân cho thuê để chụp ảnh. Người dân Tây Tạng còn tin rằng trong hồ có những con cá khổng lồ hàng nghìn năm tuổi sinh sống,và một loại sinh vật có hình thù như con rồng gọi là Cừu nước, thường nhảy lên khỏi mặt nước thành từng nhóm 3 đến 5 con và ai trong đời được một lần nhìn thấy sẽ được toại nguyện mọi ước mơ. Mỗi năm, có hàng chục ngàn du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ tới Tây Tạng khám phá những bí ẩn của vùng đất Phật giáo này. Khởi hành từ Việt Nam, hiện Tây Tạng được coi là một trong những hành trình vất vả, tốn kém vào hàng nhất với tổng thời gian cả chuyến đi ngắn nhất chừng 6 ngày, chi phí thấp nhất từ 2000 USD và thường được tổ chức trước tháng 10 để tránh mùa đông khắc nghiệt song bất chấp mọi bất lợi ấy, số người tìm tới Tây Tạng ngày một tăng, đủ biết sức hút bí ẩn của vùng đất ấy mạnh mẽ tới nhường nào.
  12. 12. Bò  Yak,  mặt  mũi  khôi  ngô,   lông  trắng  dài  mượt  mà,   vóc  dáng  rất  Từ  Hải  nhưng   đôi  mắt  buồn  xa  xăm...vì   cả  ngày  chỉ  làm  mỗi  1  việc   là  bị  đắp  đủ  thứ  thảm   màu  sắc  lên  người  (quá   nổi),  bị  du  khách  leo  lên   người,  xong  bị  đẩy  đít  giật   lùi  ra  ngâm  nước  hix  Đoàn   mình  gọi  là  BÒ  NGÂM   CHÂN  hix  thương  ghê!   Lạnh  bỏ  bố  đi  được  í  chứ   2010 3 bố con nhà tớ hehe
  13. 13. Tại vì mình chưa ngủ được ! Wednesday,  February  3,  2010  at  3:21am Hồi xưa cả nhà mình có 1 cái máy phim, tự động, chỉ cần bấm tách 1 cái:D, máy bé bằng nửa bàn tay với chỗ lắp phim chiếm đến 1/3 thân máy. Lắp phim vào cũng run tay ra phết :D ai cũng sợ nó bung cả cuộn ra cháy bố nó mất thì chết. Máy có 1 cái đèn popup, gọi là đèn mắt mèo bé tí nhưng rất khỏe, chụp tối cứ gọi là sáng bừng! Sau này đánh rơi hỏng, mắt mèo chả chịu cụp lại nữa! Mỗi khi xin được 1 cuộn để lắp vào, mình biết là chỉ có 32 kiểu at max (có những loại hình như còn Pic:  Internet,  unknown  author,  thank  you   ít hơn, 25?) , kiểu đầu that's  an  awesome  shot!   tiên và kiểu cuối cứ chụp đúp cho chắc ăn vì nó có thể hỏng. Mỗi 1 lần bấm nút chụp tách một phát là một lần biết mình đốt đi một tấm, không cách gì cứu vãn được, không cách gì undo nổi. Gỡ cuộn đã chụp ra lại cẩn thận bỏ vào hộp và thả cuộn mới vào. Mà thông thường mình chỉ xin được 2 cuộn phim thôi vì phim hình như cũng đắt :D. Lạ mắt nhất là ở cửa hàng ảnh nào cũng sẽ có vài cái hộp gỗ lục giác, đục 2 lỗ tròn gắn 2 ống tay lụa màu đen để mọi người thò tay vào, mò mẫm mà gỡ phim cho khỏi lộ sáng.
  14. 14. Lại nhớ thời ấy, mọi người hay cắt lẻ phim ra khiến các hàng rửa ảnh rất khốn khổ, cứ phải dán biển cầu xin khách hàng tráng phim đừng có cắt rời từng tấm!!!. Mình có văn minh hơn một tí: bắt chước người ta in ra một tấm index, chọn số hình trên đó mà phóng ảnh, còn phim thì cái cuộn lại gửi nhờ hộp chống ẩm của papa, cái thì có cắt ra thật nhưng gài vào 1 cái album phim bằng ni lông trong chừng 6 phim liền nhau, hàng chuỗi, có thể soi lên để tìm ảnh, có thể cuộn lại và cất đi. Ấy là thời Konica còn áp dụng chiêu tặng album gài ảnh cho khách với bìa branding một cách trắng trợn. Sau đấy, đi gi tồ lấn át phim từ thực tế là các hàng rửa ảnh cũng scan phim in ra chứ chả rửa nữa. Thế là khi mua máy scan mình đề xuất sắm thêm cái đồ này - mà mình tin chắc giờ cũng là đồ cổ: Máy scan phim. Thật ra nó là 1 cục rời, bên trong có một ống đèn neon cực sáng, đặt nằm trên máy scan. Phim slide hay phim âm bản cứ khổ dưới 6x6 là bỏ vừa cái khe của nó. Thông thường khi quét ảnh thường chỉ có đèn dưới máy scanner sáng, còn khi quét phim thì 2 cái cùng sáng, kẹp tấm phim ở giữa. Sẵn nhà có một đống phim slide đã bạc màu, nhưng nhìn đẹp quá mình lôi ra scan hàng đống :D thật là rảnh rỗi!!! Tuy thế mới scan được 1 nửa, vẫn còn 1 đống nữa thì chán quá, bỏ nghề. Có khi giờ tất cả đống đồ nghề này tuyệt chủng hết rồi! Giờ trẻ con 2 tuổi cũng chụp được ảnh. Thậm chí bạn Su thối 1 tuổi rưỡi cũng đủ tuổi chụp ảnh rồi ấy. Nhất là chim-hoa-cá-gái-ong-và-bướm-macro như rất nhiều cái mình mới up. Đặc biệt là bấm bao nhiêu cái cũng được không cần phải biết đếm nữa. Đúng như Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm có lời sấm truyền từ thế kỷ 18, thời này nhiếp ảnh gia rất được mùa, nước nhà rất rạng danh, mọi người đều hạnh phúc và rạng ngời. Ví dụ: Thủy còi trông thế mà cũng có biết bao ảnh nhìn như vơ đét, e-sheep thì cứ tưởng mình là tay nhiếp ảnh kiêm họa sĩ cừ khôi, chị Minh Anh cứ rảnh là đi mua hoa về chụp!!! còn rất nhiều bạn khác, từ bạn chụp bằng điện thoại Samsung Corby đến những bạn nghiến răng sắm Canon 1Dmark3, khinh bỉ lense kit và chỉ chịu in dấu vân tay lên Lense fix - hầu hết đều tin tưởng rằng trên đời này không thằng nào chụp vượt mặt được mình và còn viết caption minh họa cho ảnh trước khi up lên cho bàn dân thiên hạ xem, ví dụ: chụp hình cô người Dao đỏ nhẵn nhụi lông mày, cẩn thận ghi chú: Người Mèo xuống chợ. Tất cả đều cảm thấy yêu quý bản thân và năng khiếu trời phú của mình hơn. Ngay như mình, chỉ ngồi ngắm ảnh hoa thôi mà còn đếch ngủ được vì xúc động. Mình chả có ý gì đâu, mình hâm mộ các bạn!
  15. 15. Sushie yêu nước Saturday, January 9, 2010 at 2:30am Vật chất là phù du (cảm giác quyết định mọi thứ) Đây là 1 ví dụ dễ hiểu cho quan điểm trên, cái mình sắp kể - sushi the cat ấy. Mình thấy rất thương Sushi, cả đời thú vui hạn hẹp chỉ dừng lại ở bim bim whiskat. Giả sử nó bình dị như mèo Mốc, nó sẽ ngồi rất im để xin ăn rồi sau đó mải miết ăn cơm trộn cá ngon lành. Nếu ko có hạt cơm nào, nó sẽ lồng lộn đi tìm bắt chuột, và no doubt sẽ vắt vẻo mang về 1 con chuột ăn dở khoe công. Còn nếu thời thế cho phép nó sẽ lén lút ăn vụng sườn, thịt luộc, tôm cua... Mèo mà, nhất là Mốc lại là 1 con mèo rất mèo. Sushi mũi đỏ từ bé ăn bimbim, lớn vẫn bimbim. Cấp độ sung sướng cao nhất của nó là có nửa bát bim bim - cắm cúi ăn. Cấp độ đau khổ nhất của nó là ko có bim bim - vật vã đi quanh xin xỏ. Mình có thể bày thức ăn ra bàn mà không lo sushi ăn vụng, cũng không bao giờ lo sushi sẽ đi ăn vụng nhà nào khác. Nếu muốn Mốc sung sướng, chỉ việc mang đến cho nó 1 con cá rán to bự, mình ko biết nếu xếp đầy 1 mâm cá rồi đặt nó ngồi lên nó có ngất ko nhỉ. Có khi ngất thật, giống như người trúng số ấy. Còn Sushi, sướng nhất là có nửa bát bim bim chán ngắt ăn cho trương bụng lên thì chán bỏ đi chỗ khác lúc nào đói lại quay lại nhặt bimbim ăn tiếp, thế là hết chuyện. :-D
  16. 16. Coi như Sushi thua thiệt đi vì chỉ có vài cung bậc sung sướng. Nhưng có lẽ điều này bù đắp cho nó: Nó yêu nước nhất trên đời mà yêu nhất là những tia nước cuốn tung tóe. Điều này khiến cuộc sống của Sushi thú vị lên biết bao nhiêu. Mỗi một lần máy giặt xả nước, sushi sẽ bỏ hết mọi thứ đang chơi dở lao ra ngắm dòng nước xoáy và đôi khi còn sán đến chọc tay vào. Toilet giật nước, thế nào cũng Sáng ngồi xin ăn như này nhồm người lên nhìn như bị thôi miên và lúc này mình dùng vòi xịt để cọ nhà tắm thì luôn luôn ngó nghiêng ở cửa nhà tắm mặc cho những tia nước bắn lên khắp mặt và người. Thích nước, thích cả bạn gió và bạn mưa. Nhà mình thuê có cái cửa sổ trông xuống 1 cái sân xấu xí sát nhà máy nước, tiếng máy bơm ầm ĩ và view xám xịt nhưng Sushi ưa ngồi trên cái bậu cửa đấy ngắm thiên hạ lắm, gió thổi lồng lộng tạt cả lửa bếp ga nhưng sushi ngồi ngắm giời ngắm đất một cách kiên Muỗi... trì và nghiêm túc. Kết hợp với cái thú yêu nước kỳ cục của nó đôi khi cũng nguy hiểm. Có 1 đêm mình dậy giữa chừng bật đèn lên thấy trời tối đen, mưa tạt lất phất, gió lạnh thổi và sushi người đẫm sương (or mưa) ngồi lù lù một đống trên bậu cửa sổ. Đành phải đóng cửa lại lấy khăn lau khô nó, cho đi tiêm 1 tuần liền vì viêm phổi. No rồi thì có thể sẽ nằm như thế này này: Sushi nhiều trải nghiệm, còn biết viêm phổi Chết rồi, buồn ị quá ! thì phải tiêm và thở hộc hộc hộc bụng phập phồng bong bóng ra sao. Mèo khác sợ hãi trời mưa, sợ luôn cả nước, làm sao cho biết cảm giác những hạt nước nhỏ bắn lên mặt thế nào. Mèo khác chỉ biết có nắng, biết rất 1 chiều!
  17. 17. Frankie avec Sushie

×